Gió thổi không còn mạnh nữa, Hàn Như Tuyết cũng nhìn rõ khung cảnh thiên nhiên trước.
" Tuyết " Anh khẽ gọi tên cô.
Cô chỉ quay đầu lại không trả lời.
Dương Nhược Thiếu khẽ cười, xoa mái tóc mỏng mãi mới lên tiếng. " Tối cùng anh bay qua MỸ được không? "
Việc này quá bất ngờ, không lẽ đi sớm vậy sao? Nhìn anh coi đồ còn chưa thay, nghỉ ngơi cũng chưa bao nhiêu. Trong lòng cô muốn phản đối nhưng có vẻ điều gì đó thay đổi, cô khẽ gật đầu.
" Xuất viện đi. " Anh đứng dậy đưa tay ra chờ cô.
[... ]
Hai người trên chiếc xe taxi quay về căn biệt thự trước đây.
Thời gian có vẻ quá gấp gáp, Dương Nhược Thiếu không ăn gì chỉ sai người làm mang chút đồ ăn cho Hàn Như Tuyết.
Bữa ăn khá đơn giản, cô ăn rất nhanh rồi nhờ người làm pha cho anh một cốc sữa nóng. Chờ để lấy cốc sữa cô chăm chú nhìn lại căn biệt thự đã lâu không tới. Nhớ cái ngày đầu khi anh cứu cô đưa cô về đây. Đã quá lâu rồi, khi đó cảm xúc thật khác lạ với bây giờ.
" Của cô đây " Người làm đã pha xong sữa và để nó trong một chiếc khay giúp cô dễ dàng mang nó đi.
Vào đến phòng Dương Nhược Thiếu cô chẳng thấy gì ngòai chiếc hành lí để giữa phòng. Trên chiếc giường gần đó có vài giấy tờ thông tin, hộ chiếc của cô. Cũng vì tò mò đã lâu cô không động đến nó cũng chẳng nhớ có gì viết ở đó nên liền bỏ khay sữa lại bàn uống nước rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479062/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.