" Em nợ anh đứa con trong trứng mình, hai năm trước.." Dương Nhược Thiếu nói nhẹ vào tai Hàn Như Tuyết, lúc này gương mặt có chút biến chuyển. Đôi tay không yên phận lần mò qua chiếc váy mỏng của cô, thăm dò cơ thể ngọc ngà.
Cảm nhận được linh cảm không lành về đêm nay, cô giãy nảy lên nhưng sức ép của anh vào tường khiến cô trở nên bất lực. Tính ra giờ mà ngã xuống cũng không lường trước được sẽ sao không, cô quyết định quặp chặt chân vào hông anh. " Nhưng đó là khi huấn luyện trả thù, giờ còn chưa hoàn thành. Anh còn đòi hỏi." Cô còn chưa hạ thủ với nhà học Mạc anh đã nói dừng lại để anh xử lí. Giờ anh còn đòi hỏi cao..
Mặc cho những lời nói của cô khá thuyết phục nhưng đêm nay không chờ đợi được, anh vẫn mặc kệ lần mò thám hiểm mọi thứ bên trong. " Là em chưa xem báo chứ? Anh đưa họ ra đường hết rồi " Anh dịu dàng ghé tai cô nói rồi bế thẳng cô bước lên phòng.
" Nhẹ vậy sao? "
" Còn chưa đủ hài lòng với em? " Dương Nhược Thiếu hơi cau mày hỏi, chính xác là anh phải vất vả hạ một tập đoàn khá lớn tuy họ sống ngoài đường nhưng chưa chắc đã dễ dãi hơn việc bị người anh hành hạ.
" Em nghĩ anh sẽ tàn bạo hơn.. " Cô đăm chiêu suy nghĩ về những biện pháp có thể xảy ra nhất, khá là nhiều chứ so với những gì anh đã dạy cô.
Anh không đáp lại chỉ thoáng cười, rồi dừng lại mở cửa.
Bên trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479051/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.