" Ý đó khá ổn. Đi thôi." Vừa vớ được đôi giày khá ưng ý, chưa kịp đưa cho phục vụ thì Hàn Như Tuyết bị Dương Nhược Thiếu ôm eo nhanh chóng bước về phía phòng thay đồ. Cánh tay đó vẫn luôn ôm chặt eo cô, mặc cô vùng vẫy vẫn không hề buông lỏng.
Bước vào căn phòng thay đồ với đống đồ chất đống, Hàn Như Tuyết đứng chọn đồ cho Dương Nhược Thiếu mặc cho anh đang cởi những chiếc cúc áo cố thu hút cô. Chiếc áo vét đen hàng hiệu bị anh vứt xuống đất chẳng thương tiếc.
" Mặc bộ này trước đi.." Hàn Như Tuyết lấy bộ đầu tiên đưa cho Dương Nhược Thiếu.
" Em thay hộ tôi." Anh dựa lưng vào bức tường sơn trắng, cơ ngực rắn chắc cùng làn da rám nắng lộ ra một nửa.
" Tự làm đi."
Dương Nhược Thiếu cởi bỏ chiếc áo sơ mi trắng, để lộ vết thương rỉ máu phía sau lưng. Rất nhanh chóng anh đưa tay cầm lấy chiếc áo Hàn Như Tuyết đang đợi mình cầm, vội vàng mặc vào cho đến khi cô quay lại chiếc áo đã ở trên người anh.
" Mặc áo cũng không biết sửa." Cô lèm bèm khó chịu với người đàn ông trước mặt, có cái áo mặc xong cũng chẳng biết chỉnh lại.
Gương mặt anh chỉ lặng lẳng cười một cái rồi khẽ cúi người cho người con gái đang cố vươn người lên chỉnh sửa áo cho mình. Cô vẫn cố chỉnh sửa áo lại cho anh, nhưng hành động đó bất giác dừng lại khi chiếc áo bị nhuốm máu đằng sau.
Không một lời nói nào được phát lên, chỉ là một hành động tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479033/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.