" Sau này con anh ốm nặng thì sao? "
" Bán thân.." Anh vẫn thản nhiên như vậy, có mỗi tội là anh vẫn rất lạnh như ngày nào.
Sau câu nói của anh, Hàn Như Tuyết cũng không đáp lại chỉ ngắm khung cảnh lạ lẫm bên ngoài..
Càng đi về phía trước, các ngôi biệt thự mọc lên càng nhiều khiến Hàn Như Tuyết càng chăm chú nhìn. Cuối cùng chiếc xe lăn bánh chậm, rẽ vào căn biết thứ lớn nhất khu đó khiến cô ngỡ ngàng quay sang nhìn người đàn ông thản nhiên bên cạnh.
Khung cảnh ở ngôi biệt thự mới này thực sự rất đẹp, mọi thứ đi vào mắt người nhìn rất tuyệt mĩ. Nó làm cho cô bỡ ngỡ đến mức bị Dương Nhược Thiếu bỏ lại trong xe, vẫn cứ nhìn mọi thứ xung quanh. Trước đây cô từng ở rất nhiều căn biệt thự to lớn khác nhau, cũng từng tự thiết kế nhưng ngôi biệt thự này thật không lường được quả nhiên rất tinh xảo.
Ngắm mọi thứ được một lúc, Hàn Như Tuyết muốn xuống xe nhưng chẳng biết làm sao để đi từ đây vào bên trong. Cứ thế cô phải ngồi ở trong xe, cùng với chiếc điện thoại vốn đã báo pin yếu. Chán nản cô đảo mắt xung quanh xe, rồi dừng lại ở hai hộp thuốc lá hạng sang bên chỗ anh, tò mò cầm lấy xem.
Một hộp đã hết, một hộp chỉ còn một điếu. Thật hay mấy ngày cô cứ nghĩ anh bỏ chứ, hóa ra là vẫn châm thuốc hút sau lưng cô. Chỉ đáng lạ là trong xe chẳng có mùi thuốc, làm cô cũng không ít phần tò mò về việc này. Giờ cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479023/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.