Cánh cửa được mở ra..
" Trời đã lên tiếng, cho hay gan các ngươi cũng lớn " Giọng nói lạnh lẽo, mang sát khí u ám cũng không ít sự phẫn nộ của Dương Nhược Thiếu vang lên. Đoàn người bên ngoài quần áo rũ ướt bước vào, tay cầm gậy, súng đứng im chờ lệnh.
" Dương.. Thiếu.. " Lý Khả Nhiên tay cầm roi run rẩy nhìn con người phía trước.
" Trong giới mạnh yếu phân ranh, mạng một giả bằng trăm mạng." Dương Nhược Thiếu lên tiếng đe dọa Lý Khả Nhiên, đồng thời cũng là lên tiếng chỉ huy bắt đầu cuộc chiến.
Hai bên dồn sức đánh mục tiêu mình đã ngắm, Dương Nhược Thiếu không tham gia anh cùng Quý Văn tiến về thân xác co ro bên cạnh Lý Khả Nhiên.
Không màng đến cô ta, Dương Nhược Thiếu nhanh chóng cúi xuống ẩm Hàn Như Tuyết lên. Quý Văn cùng với hộp y tế nhanh chóng lấy băng, băng qua phần chân trái của cô.
Bỏ lại đằng sau khung cảnh máu me, Dương Nhược Thiếu bế Hàn Như Tuyết ra ngoài nhanh chóng lên xe. Quý Văn cũng phải liều phi xe nhanh đến bệnh viện trong cơn mưa to, một chút lại có tia sấm sáng trưng bầu trời.
--
Ngày thứ 3 tại bệnh viện,...
Hàn Như Tuyết chỉ mới tỉnh dậy được vài phút, nhưng thứ cô nhận được là không gian bệnh viện chẳng một bóng người thật lạnh lẽo. Muốn ngồi chẳng ngồi được, chỉ biết nằm nhìn cảnh sắc bên ngoài qua chiếc cửa kính. Trời đã tạnh mưa, trên cây trơ trụi lá về giữa thu rồi chăng..
" Cạch " Tiếng mở cửa phá hỏng không gian yên tĩnh, Dương Nhược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479020/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.