Cả đêm Đỗ Nhược Đồng mất ngủ nên hôm sau rời giường đã là một giờ chiều.
Rửa mặt xong, cô tùy hứng quyết định ra khỏi cửa phung phí một phen, mặc dù hiểu rất rõ khoản tiền đó đối với hắn mà nói thì không là gì. DDDLLQQDDDD
Quan trọng là, cô nghĩ muốn mua cho Quan Chấn Ngôn thêm một cái gối đầu nữa. Hắn ngủ không dễ dàng, có lẽ đổi một cái gối dài hơn sẽ có chút hiệu quả.
Bây giờ cô đã bắt đầu hoài nghi mình có quá mức bất khuất hay không, còn là nô lệ quá tận tâm, hay chỉ đơn thuần là cô không chịu thua?
Tựa như khi học đại học cô tham gia công tác tình nguyện xã hội, chỉ vì cô không thể tin được vì xã hội trải qua khủng hoảng kinh tế mà rất nhiều trẻ em không được học tập cho nên cô muốn tìm hiểu, cho nên so với bất cứ ai khác cô cũng nghiêm túc hơn. Dĩ nhiên, tất cả những đứa trẻ mà cô dạy đều giao ra phiếu điểm tốt.
Cố chấp, là ưu điểm cũng là khuyết điểm lớn nhất của cô.
Tóm lại, cô muốn Quan Chấn Ngôn công nhận cô là vợ hắn.
Chỉ là, cô cũng có tâm tình của riêng mình. Cho nên, hôm nay cô không cần để ý hắn!
Đỗ Nhược Đồng đi ra cửa phòng, lại thiếu chút nữa đạp lên một cái túi được đóng gói vô cùng tinh tế. Cô hếch mày, không cần suy nghĩ cũng biết là ai tặng.
Quan Chấn Ngôn muốn nói xin lỗi sao?
Đỗ Nhược Đồng mỉm cười, nhất thời lo lắng trong lòng trở thành hư không. Rốt cục cố gắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-do-ac-ma/41996/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.