Cánh cửa đóng lại, một khoảng không gian lạnh lẽo bao phủ quanh Nhan Ảnh Tịch. Cô ngồi co ro một góc tường, cô không biết gì hết, không hề, càng không biết hắn là ai?
Kí ức cô hiện tại hoàn toàn trống rỗng, chẳng có gì ngoài hình ảnh của Mộc Thiên. Cô chỉ nhớ cô yêu anh ấy đến mức chỉ muốn ở trong vòng tay đó mỗi ngày, muốn kết hôn cùng anh, rồi sinh con cho anh. Nhưng hiện tại tâm trí cô lại sợ hãi người đàn ông kia đến mức chẳng muốn nghĩ đến Mộc Thiên, hắn ta có cái sự lạnh lùng, sắc sảo đến mức khắc sâu tim cô ngay ở giây phút đầu.
Nơi đây lạnh lẽo quá, chiếc váy cũng bị hắn xé đôi. Thân xác nhỏ hiện lên trên tấm gương được đặt ở gần tủ quần áo, nó trắng nõn nhưng lại nhì nhằng vết dao.
Nhan Ảnh Tịch đưa tay chạm vào làn da đã bị hủy hoại phần nào của mình, cô không nhớ nó bị gì? Làm sao ra thế này, cô rất sợ, đã hơn mười năm rồi cô mới nhận lại cảm giác này. Sợ đến mức chỉ muốn ngừng thở, ngừng nhìn về những danh vọng đã định ra. Cô sợ cuộc sống này, cô sợ mùi máu nồng nặc, cô lại nhớ mẹ..
Một nửa kí ức mất đi, nhưng nỗi đau duy nhất của cô không lại không nhòa phai. Mùi máu tanh nồng nặc trong tâm trí cô, khó thở đến lạ. Cô bước đến tủ đồ chọn một bộ váy trắng mỏng manh, rồi tự mặc vào.
Những bước chân mơ hồ bước ra ngoài hàng lang, thân thể hờ hững nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-bao-ba-xa-sieu-sao/2097557/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.