Trong vòng tay Hoắc Lãnh Thần rất xa lạ nhưng cô lại cảm nhận được chút gì đó rất hạnh phúc. Những giọt mưa bỗng rơi ngay khi hai người bước ra khỏi đại sảnh.
Khi đó hắn đã cúi khom người cố gắng sao cho Nhan Ảnh Tịch không thể bị ướt, ra đến xe hắn nhất nhẹ nhàng đặt cô xuống ghế phụ sau đó lên xe phóng thẳng đi.
Không khí trong xe rất yên tĩnh, khiến Nhan Ảnh Tịch lẳng cả đi không biết nói gì với Hoắc Lãnh Thần. Lúc này nàng chỉ muốn quay sang, hắn dính mưa không sao chứ? Hay một lời cảm ơn nhỏ? Thật sự chưa bao giờ vấn đề giao tiếp của nàng trở lên bế tắc như vậy..
" Em muốn nói gì sao? " Hoắc Lãnh Thần quay sang hỏi.
" Cảm ơn anh " Cô có chút ngại ngùng lên tiếng.
Hoắc Lãnh Thần không đáp lại chỉ im lặng gật đầu rồi tập trung lái xe.
Mưa lúc càng mau hơn, chiếc xe cũng được lái về hẳn Hoắc Gia.
Nhan Ảnh Tịch cũng mệt mỏi thiếp đi lúc nào không hay. Vẻ mặt khi ngủ của cô rất thỏai mãi, ít lo âu hơn mọi khi.
Hoắc Lãnh Thần xuống xe, quay sang ghế phụ mở cửa ra nhẹ nhàng bế cô ra.
Trước khi rời khỏi căn phòng chuẩn bị cho cô trước đây, hắn đứng lại một lúc sau đó chậm rãi bước đến chỗ bức tranh được chế kín bởi những tấm vải trắng.
Hoắc Lãnh Thần không bỏ những tấm vải đó ra, hắn chỉ khẽ vén từng bức lên ngắm qua rồi rời đi. Hắn thực sự không biết nam nữ trong bức tranh đó là ai, khuôn mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-bao-ba-xa-sieu-sao/144704/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.