Chuyển ngữ – LuChan
Beta – Tũm, Emi
Ngón út Trì Yên rung lên, vô tình chạm vào nút màu đỏ, điện thoại khẽ rung lên, cuộc gọi đã bị cô cúp ngang.
Không phải nghe những lời nói kế tiếp của Ninh Tuệ, Trì Yên cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.
Khương Dịch nới lỏng cà vạt, bước về phía cô, cúi người xuống nhìn cô: “Sao thế?”
Trì Yên ném điện thoại qua một bên, ngay cả truyền hình trực tiếp cũng lười coi lại, ôm gối đi về phía đầu giường: “Khương Dịch, em có kể với anh về chuyện của mẹ ruột em không?”
Trong trí nhớ của cô thì hình như cô chưa nói cho anh thì phải.
Nhưng cũng khó tránh khỏi có lúc cô uống say hay bị bệnh, thần trí lúc đó không tỉnh táo, Trì Yên không thể chắc chắn rằng mình không có nhắc tới.
Quả nhiên cô nghe được Khương Dịch trả lời: “Có nói qua.”
Khương Dịch lần đầu nghe Trì Yên nhắc tới mẹ ruột của cô, là hồi tám năm trước lúc cô đang ngủ.
Khi đó hình như là gặp ác mộng, cô không yên giấc, lông mày thanh tú nhíu lại, chóp mũi và trán cô rịn ra mồ hôi, khóe miệng hơi hé ra, kêu lên một tiếng “Mẹ”.
Khi đó Khương Dịch không chú ý tới những điều này, chỉ cho là bố mẹ cô qua đời do một số lý do ngoài ý muốn, cho nên cô mới sống chung với cậu.
Sau khi anh và Trì Yên trở về nhà họ Trì mới biết rõ chuyện này, tuy không rõ là cảm giác gì, chỉ cảm thấy đau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-yeu/2388276/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.