Trong rãnh cũng có thể lật thuyền, Lương Bồi dù không cam lòng nhưng thâm thể cũng chỉ có thể căng cứng cam chịu, sợ hãi có chút dị động nào, lợi trảo phía sau lập tức bóp nát cổ của mình.
- Tiểu huynh đệ, có chuyện gì chúng ta từ từ nói.
Tên này thật đáng ghê tởm, còn trợn mắt nói được, Lâm Khiếu Đường lười không buồn nói nhiều, đơn giản lạnh lùng ra lệnh:
- Để cho bọn họ xuống núi, ta sẽ tha cho ngươi!
Lương Bồi vội vàng nói:
- Đó là đương nhiên, đây vốn là hậu sơn Lâm gia, người Lâm gia hiển nhiên có thể qua lại như bình thương.
Lâm Khiếu Đường hướng về Lâm Bình đánh mắt một cái, hắn lập tức giãy dụa đứng lên, nâng thi thể Lão Tam Tử lên lưng A Mãnh, xốc Tiểu Lan đang hôn mê lên lưng mình, dẫn theo mấy người còn lại cùng nhau xuống núi.
Hai gã đệ tử Vân Tiêu Điện đến cùng Lương Bồi giương mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Khiếu Đường, tìm kiếm và chờ đợi sơ hở có khả năng xuất hiện.
Đợi Lâm Bình và mấy người kia biến mất khỏi tầm mắt, Lương Bồi vội nói:
- Tiểu huynh đệ, yêu cầu của ngươi ta đã làm được, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, ngươi xem, có lẽ ngươi nên thu lại thiết trảo đi thôi!
Lâm Khiếu Đường vẫn nở nụ cười, vẫn dáng vẻ tươi cười xán lạn như cũ, chỉ là trong mắt những người khác nụ cười này có chút đặc biệt:
- Đáng tiếc ta không phải quân tử!
Lương Bồi trừng lớn hai con mắt, trong tay cũng lập tức hiện ra hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-y/1398100/chuong-114.html