Ngày Hạ Lệnh Tân đi, quả nhiên Trần Tịch không đi tiễn. Cậu về nhà rồi hôm sau đi làm thêm. Sắp đến cuối năm, quán hàng Tết bận rộn, cậu ngày ngày bận rộn chân không chạm đất, sáng sớm ra khỏi cửa khuya mới về nhà. Vu Mộng Chi thấy con càng ngày càng gầy mà sốt ruột, không cho cậu đi làm thêm nữa, cậu cứ mãi cam đoan với bà làm đến 29 rồi thôi. Bà hết cách, chỉ đành cho cậu đi.
Tối đêm 30, Trần Tịch và Vu Mộng Chi cùng nhau nấu bữa cơm tất niên, ăn xong hai người cùng nhau xem Xuân Vãn. Hai mẹ con sống nương tựa lẫn nhau nhiều năm như vậy, năm nào cũng đón Tết như thế này, đơn giản mà ấm áp. Trần Tịch nhìn chằm chằm TV xuất thần, Vu Mộng Chi gọi cậu vài tiếng cậu cũng chưa đáp lại. Bà vỗ tay cậu: "Tịch Tịch? Nghĩ gì thế con?"
Trần Tịch hoàn hồn, cười cười: "Không có gì đâu mẹ, mẹ vừa nói gì thế?"
Vu Mộng Chi thở dài, nhìn cậu: "Mẹ hỏi con là cần đi mua ít pháo hoa lát nữa đốt không? Con làm sao thế? Nghỉ về nhà mà như mất hồn, thi tốt lắm mà? Đừng lo, thi không được tốt thì mẹ không trách con, con vui vẻ mới là quan trọng nhất."
Trần Tịch nhìn Vu Mộng Chi, miễn cưỡng cười cười: "Con lớn như này rồi, còn đốt pháo hoa gì nữa. Con không sao đâu, mẹ đừng lo."
Trong mắt bà tràn đầy sự lo lắng, bà nói: "Không sao là được, con lớn rồi, nhưng mà con vĩnh viễn là con trai cưng của mẹ, có chuyện gì nói cho mẹ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-xuan/923547/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.