Không bao giờ Tư Dao có thể quên cái bóng ấy, chiếc áo mưa màu xám, giữa trời nắng, sứ giả của thần chết, nguồn gốc của mọi bất hạnh. Ông ta có mặt ở hiện trường nơi Viên Thuyên chết, không thể là sự ngẫu nhiên.
"Nhưng, hồi đầu ông ta khuyên các vị hãy xuống núi kia à? Ông ta không thể là hung thủ. Làm gì có kẻ cuồng sát nào lại cố ý để cho người khác nhận mặt?" Tử Phóng lại lắc đầu.
Tư Dao đứng lên nhìn ra bầu trời âm u ngoài cửa sổ: "Chỉ là đoán vậy thôi, chứ cũng rất khó nói chắc. Huống chi, gần đây tôi đã nếm mùi khiếp sợ của cái trò mèo vờn chuột...Anh biết không, lời ông ta nói ngày đó lại càng kích thích tính tò mò của tôi".
Lâm Nhuận im lặng đã lâu, bây giờ mới nói: "Hay vẫn chỉ là ngẫu nhiên mà thôi? Thời tiết đầu thu ở miền Hoa Đông thường không ổn định, dễ bất chợt có mưa; một vị nào đó tính hay lo xa đang đứng xem cũng nên? Vả lại, cũng không nhìn rõ mặt người này..."
Tư Dao chợt nhớ ra một chuyện, bèn hỏi Tử Phóng: "Những tấm ảnh hôm nọ anh có được về vụ lật xe ở Đại Lý đâu rồi ?"
Tử Phóng sực tỉnh, vội xuống nhà để lấy. Chỉ thoáng chốc anh đã chạy lên ngay, mồm liến thoắng: "Kỳ lạ,kỳ lạ quá!"
Tư Dao giật ngay lấy tấm ảnh, kêu lên "quả nhiên là thế!" Cô chỉ tay vào một tấm ảnh : "Anh Lâm Nhuận nhìn này, ở đâu cũng có ông ta!"
Lâm Nhuận cúi nhìn thật kỹ, quả nhiên thấy ở một góc hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-thuong-den-chet/1414161/quyen-1-chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.