Ôi trời, đang ức chế trong người nên mình liều một phen, nốc lấy nốc để những cốc nước nằm lộn xộn trên bàn dài, chẳng biết đâu là nước ngọt, đâu là rượu. Chẳng biết mặt mũi mình trông thế nào, mà cái tên Nhật Hưng cứ dăm ba phút lại quay sang nhìn mình.
Thừa biết đằng đó nhìn trộm nhưng không vạch trần thôi nhé!
Nhưng mà cái con người kia không chỉ nhìn một lần, mà nhìn rất nhiều lần, hại mình càng thêm tức tối. Đây không xinh, cũng không có ngốc nghếch đến mức để mặc đằng đó tùy tiện nhìn. Thế là mình không thèm lẩn tránh nữa, hai mắt nhìn thẳng Nhật Hưng không chút kiêng dè, và rồi người cuối cùng phải quay đi không ai khác chính là cậu bạn thủ khoa. Mình không biết do cậu ấy ngại hay do rượu, mình chỉ biết mặt Nhật Hưng đỏ bừng như vừa bị ai đấm vào hai má.
Ánh mắt cậu ấy...
Sao lấp lánh như sao trên trời được thế nhỉ? Cứ như trong đôi mắt đen nhánh đó, chỉ có duy nhất dáng vẻ lơ ngơ của mình.
Và rồi, một khúc dài về sau, mình chẳng nhớ gì cả. Đến lúc mở mắt thì mình chỉ thấy lờ mờ mảng tường trắng và ánh sáng phát ra từ khe cửa sổ. Mình nằm dài trên giường, tập trung nghĩ lại chuyện trong quá khứ. Những mảnh kí ức đứt đoạn hiện ra mơ mơ màng màng. Gương mặt của Nhật Hưng, rồi ánh đèn đường, gió đông, khăn quàng, chiếc xe đạp, còn có nụ hôn...
[Ê hôm qua tao uống xong có làm cái gì quá đáng hông?]
Mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-tay-duong-phen/3593495/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.