Mình đang miên man chìm trong đống suy nghĩ thì giọng nói của Trúc Quỳnh bỗng cất lên. Cậu ấy thay mặt thầy Ân đang họp ở phòng giáo viên để thông báo đến cả lớp:
- Năm nay giải nhất thuộc về lớp 12 Lý.
Vừa nghe Trúc Quỳnh nói xong, cái mặt hào hứng của lũ lớp mình liền trở nên bí xị, đứa nào đứa đấy thở dài thườn thượt, bầu không khí cũng tự chùng xuống.
- Nhưng mà nhờ diễn xuất cảm động của tụi mày, nhà trường đã quyết định trao giải đặc biệt, phần thưởng cũng hậu hĩnh lắm, còn có giấy khen nè.
Nhân từ đâu bay ra, đứng trên bục giảng lớn giọng thông báo, miệng cười toe toét cầm tấm bằng khen được đóng khung cẩn thận. Lũ lớp mình ngay lập tức gào lên, có đứa còn nhảy cả lên bàn, trông không khác gì một cái sở thú di động.
Đứa thì đòi đi ăn lẩu, đứa lại đòi đi picnic, đứa thì kêu đi karaoke, náo loạn một khu, làm mấy bạn lớp khác đi qua cũng phải ngoái lại nhìn, mặt biểu hiện rõ một từ "chê". Thế là lớp mình đã quyết định cuối tuần sẽ cùng nhau đi nhậu một bữa thật no say.
26.11.21
Chiếc xe cub của mình bị hư mất thắng trước nên phải đem đi sửa, ba má lại đi vườn về muộn nên hôm nay mình định đặt grab đưa đón. Vừa mới đi vài bước, mình bỗng nghe thấy quả giọng ngứa tai không chịu được:
- Ỏ á khoa cần chở về không?
Mình ngước lên xem, thấy thằng cha bad boy hôm bữa đang nháy mắt trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-tay-duong-phen/3593492/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.