21.09.21
Mình vừa mới thi xong thì cũng là lúc dịp lễ Trung Thu đến.
Nói không ngoa chứ mình thuộc tuýp người chùm chăn ở nhà ngủ, còn hơn chen chúc trong đám đông xem múa lân. Thế nên hôm Trung Thu, mình định đi một mạch về nhà. Vừa đi vừa đá mấy chiếc lá vàng, đến lúc ngước lên, mình lại vô tình thấy Trúc Quỳnh và Nhật Hưng đứng ở sân bóng.
Có lẽ Nhật Hưng vừa chơi bóng xong, mồ hôi nhễ nhại trên vầng trán cao.
- Hôm nay Hưng rảnh không? Chúng mình đi chơi Trung Thu nhé?
Trúc Quỳnh đưa cho Nhật Hưng một chai nước lạnh, tay còn vuốt lọn tóc rũ rượi trên trán cậu ấy. Mình có thể nhận ra hình như Nhật Hưng... đang né tránh.
Mình không thể phủ nhận trông hai người này đẹp đôi đến phát hờn, đúng chuẩn câu nói "trai tài gái sắc".
Nhật Hưng cao hơn Trúc Quỳnh một cái đầu.
Người con trai cao ráo, làn da rám nắng, mặt mũi rất khôi ngô, sáng sủa. Cái nét đẹp ấy ban đầu không gây ấn tượng lắm, nhưng càng nhìn lại càng thấy thuận mắt, mang vẻ thông minh, sáng dạ của con nhà học thức. Còn người con gái trắng đến bật sáng, gương mặt như trái đào nhỏ, đôi môi chúm chím nhìn là muốn yêu, muốn thương. Mình là con gái mà còn mê đắm vẻ đẹp của Trúc Quỳnh, huống hồ là Nhật Hưng.
- Hưng bận rồi.
Câu nói vừa dứt, cả mình và Trúc Quỳnh đều bất ngờ, ngỡ ngàng, ngơ ngác và bật ngửa.
Không thể nào Trúc Quỳnh lại bị từ chối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-tay-duong-phen/3593485/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.