- Thế nào? Phong cảnh ở đây đẹp nhỉ?
Đầu óc mình cứ lâng lâng, những lời lớp trưởng nói cứ trôi tuột từ tai này sang tai kia. Mình vẫn nhớ đến cảnh tượng mơ hồ lúc nãy, cảm giác không thật chút nào.
Kể từ khi ấy, chúng mình cũng không nói với nhau câu nào, giống như ánh nắng vừa sưởi ấm dòng nước rét lạnh đã biến mất không còn tung tích.
Cả lớp chuyển sang đạp vịt trên hồ để ngắm hoàng hôn. Mình không có cách nào cứu vớt bản thân khỏi tâm trạng ngày càng đi xuống. Cơ chế tự động của cơ thể bỗng buông lơi, mình bị lớp trưởng dắt đi cũng chẳng biết trời trồng gì.
Hai đứa mình đã ngồi trên con thiên nga trắng từ bao giờ, mặt lớp trưởng chợt đỏ lên, còn rạng rỡ hơn áng chiều tà:
- Tớ có chuyện này, muốn nói với cậu từ lâu.
Ánh mắt mình đảo qua đảo lại, vừa hay thấy cặp Nhật Hưng - Trúc Quỳnh đang nói cười, đạp con thiên nga trắng, mình lỡ đễnh đáp:
- Sao á?
- Khả Hân, tớ thích cậu.
Mình khẽ gật đầu, đầu óc vẫn chưa hình dung những điều lớp trưởng vừa nói. Cậu ấy đột nhiên lay lay bả vai mình:
- Sao cơ? Cậu đồng ý làm bạn gái tớ á?
Giờ mình mới bừng tỉnh, lắc đầu xua tay tựa hồ muốn rụng cả đầu, rơi cả tay.
- Không, không, không. Tớ không thích cậu. Lớp trưởng, nghe tớ nói nè, tớ chỉ muốn tập trung học hành thôi, dù có ai tỏ tình trong ba năm cấp ba này, tớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-tay-duong-phen/3593480/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.