11.11.20
Mình buồn mấy ngày liên tiếp, không có tâm trạng ăn uống, cũng chẳng có hứng đọc truyện, xem phim. Chỉ một tuần sau khi thi, điểm các môn sẽ có đủ, cơ mà vì môn toán là môn chuyên nên tụi mình được biết sớm nhất.
- Phạm Gia Nhật Hưng 10 điểm.
- Đinh Ngọc Khả Hân 8.4.
Nghe được điểm, bao nhiêu cảm xúc như muốn thoát khỏi cái vỏ bọc "ổn" mà mình vẫn giả vờ bao ngày, hai tay run run cầm bài làm tự luận gạch bằng bút đỏ. Các cậu sẽ cảm thấy trên tám cũng tốt mà phải không? Nhưng mà mình đã rất cố gắng, càng khát khao được trên 9 và vượt mặt ai kia. Người ta hay nói quá tam ba bận, nhưng đến lần thứ tư mình vẫn thất bại hệt như lần đầu...
Lần này thì không nhịn được nữa, mình rơm rớm nước mắt, cúi gằm mặt xuống để giấu đi trạng thái tủi thân trước mặt người khác. Vậy mà không tránh được đôi mắt tinh như cú của Nhật Hưng, cậu ta bỗng cất giọng ồm ồm, hỏi han:
- Mày sao vậy? Tự nhiên gục ra bàn, không ổn thì tao báo với thầy để mày xuống phòng y tế nhé.
Bình thường cậu ta có quan tâm mình gì đâu, nay lại tốt đột xuất thế, còn lay mình mấy cái. Mình vừa buồn vừa tức, liền không nhịn được tiếng khóc, ngồi phắt dậy, hướng về phía Nhật Hưng. Hai má mình ửng đỏ, mũi cũng đỏ như trái cà chua, hai hàng nước mắt đua nhau tuôn trên gò má núng nính.
Nhật Hưng thấy vẻ mặt như em bé bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-tay-duong-phen/3593463/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.