Tinh La Đế Quốc, Phong Kiếm Tông.
Thân là một trong hạ tứ tông, tông môn này lấy một toà núi gọi là Phong Ma Sơn làm căn cơ, từ chân núi đến lưng lúi là vô số toà kiến trúc cỡ nhỏ, phía trên lấp loé một vài ánh đèn lộ ra thân ảnh của các đệ tử đang tu luyện.
Bên dưới chân núi là một thành trì nhỏ gọi là Thanh Phong Thành, diện tích so với Thất Bảo Thành chỉ bằng một nửa, nhưng người đi người lại tấp nập cũng chứng tỏ nơi này hoạt động cũng không tệ.
Nhưng ở tại một góc của Thanh Phong Thành thì có một căn nhà treo lấy vô số lụa trắng, người xung quanh đi qua nhìn theo đó cũng rất nhiều.
Có người thể hiện sự hiếu kỳ, cũng có thể hiện sự tiếc nuối, cũng có kẻ thể hiện sự hả hê, nhưng có một điểm chung thì cho dù là ai cũng không dám nhìn quá nhiều, chỉ nhìn một mắt rồi nhanh chóng rời đi.
Trong nhà, tại phòng khách khắp nơi đều là đồ cúng cùng khói nhan, mà giữa trung tâm chính là ảnh chân dung của một thiếu niên đang cười, phía trước thì chính là một người mang đồ tang đang quỳ xuống mà thất thần nhìn về phía tâm chân dung.
Mái tóc dài của hắn bết lại, bờ môi vốn bạc nhược nay lại bị nứt vỡ bởi vì khô khốc, hai má hốc hạc trông thấy, khí thế vốn oai hùng trước kia bây giờ lại giống như một đầu hùng ưng bị gãy cánh.
Ở bên ngoài, một nam tử trung niên nhìn thấy cảnh này thì không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-la-chi-thien-co-phuong-hoang/3427709/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.