Chương 83 Áo bông của Quỷ Mị
Một ngày dài kết thúc, màn đêm lại chợt ùa về, trong không gian tối tăm và se lạnh của rừng rậm, Quỷ Mị lặng lẽ bước đi trên con đường mòn quen thuộc. Còn nhớ lúc thuở nhỏ, mỗi khi đọc sách, Quỷ Mị lại thường hay nhắc đi nhắc lại trong miệng lời văn của Lỗ Tấn: “Trên đời này làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi”. Lúc học đến bài này, hắn mới có hơn 5 tuổi. Ở độ tuổi như vậy, Quỷ Mị nào có hiểu được lời nói này nghĩa là gì, sở dĩ đọc lại nhiều lần là vì hắn thấy nó vần vần và cảm giác có điều gì đó mới lạ. Sau này khi lớn lên một chút, Quỷ Mị lại bị chiến tranh đưa về phương xa, hắn ngoài thời gian vất vả để sinh tồn thì chính là chạy trốn khỏi bị người bắt được, cuộc sống như vậy, đâu còn có thì giờ để nghĩ chuyện quá khứ. Cho đến hôm nay, khi công việc đã ổn định xuống, lại gặp cảnh sinh tình, trong lúc nhất thời thế mà hồi tưởng đến những ký ức phủ đầy bụi bặm năm tháng.
Nhìn con đường dưới chân quen thuộc, Quỷ Mị giờ mới hiểu được Lỗ Tấn vì sao lại nói như vậy. Trở về thời điểm cách đây vài tháng, nơi này là một khu vực đáng sợ với những vũng lầy dấu kín dưới lớp phủ lá cây và những con hồn thú cơ hội, hồn sư khi đến nơi đây đều lựa chọn đi đường vòng dù họ biết làm thế sẽ tốn thêm nửa ngày thời gian. Về phần Quỷ Mị, hắn không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-la-chi-quy/441884/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.