“Ha, nơi này còn có trẻ con?” Một lão nhân tiến tới, bế đứa nhỏ lên. Râu tóc lão bạc trắng, nhưng gương mặt thì nhìn chỉ có vẻ khoảng 40 - 50 tuổi. Thông qua chất giọng khàn khàn cùng trầm thấp ấy, có thể xác định là lão nhân không sai.
Lão nhân dáng người cao lớn, đầu tóc ngắn bạc trắng đối lập với dáng vẻ tiêu sái đĩnh đạc, phong trần lãng tử của lão. Lão còn mang đấu lạp, trên người có một loại độc đáo khí chất, trong mắt mang theo lười nhác cùng lạnh nhạt, không phải lạnh nhạt kiểu cao cao tại thượng hay bễ nghễ thiên hạ. Mà là loại lạnh nhạt do đã nhìn thấu thế tục khổ đau, không còn gì có thể làm lão lưu luyến hay bận tâm trên đời này nữa.
Đứa nhỏ có vẻ bị kinh hách, quơ quào tay chân lung tung cả lên.
“Đừng sợ, ta không làm hại con.” Lão nhân nhẹ giọng dỗ dành, gương mặt cứng ngắc của lão đã nhiễm chút ôn hòa.
Đứa nhỏ có vẻ nghe hiểu lão nhân nói, dừng việc quơ quào lại, nhìn vào gương mặt nghiêm nghị nhưng đang nở một nụ cười ôn hòa với mình.
“Ngoan. Đừng sợ, có ta ở đây, không ai làm hại con được đâu.” Ông lão lại nhẹ giọng vỗ về.
Sau đó, nó cũng nở một nụ cười rạng rỡ, đáp lại ông lão. Một nụ cười thật hồn nhiên, thật đẹp, và cũng thật vui vẻ. Đã bao lâu lão chưa có lại được cảm giác này, cảm giác thật bình yên và hạnh phúc. Lão chợt trân trọng khoảnh khắc này đến kỳ lạ.
Nụ cười ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-la-chi-lang-thanh/3111035/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.