Phóng xe về thẳng biệt thự riêng.
Vừa về anh đã thấy anh ba đứng trước cửa trên tay còn cầm cả một tập tư liệu gì đó, với con người nhìn xa trông rộng anh thực sự không cần Hách Liên Hãn nói thêm gì nữa rồi. Quá rõ ràng một điều rằng Mạc Uyển Kinh chính là con gái của kẻ đã giết bạn mình.
‘‘Tử Mục…em tự cầm xem cái này đi.’’ Hách Liên Hãn do dự rồi cuối cùng cũng dứt khoát đưa tài liệu mình tra được cho em trai mình.
Hách Liên Tử Mục giọng đã khẳn đặc, anh chẳng quan tâm nữa mà buông lời ‘‘Anh về trước đi, thứ này không còn quan trọng nữa.’’
Nói xong anh cứ thế một mạch đi thẳng vào nhà tìm kiếm Mạc Uyển Kinh mặc cho quản gia Hàn Phong có hỏi chuyện, điên tiết lên như một con mãnh hổ vừa bị chọc tức anh hét lên đuổi tất cả đi fra khỏi biệt thự ‘‘Tất cả cút hết cho tôi.’’
Thấy trạng thái mất bình tĩnh của cậu chủ rất đáng sợ, đã quá lâu không ai còn thấy thứ sắc cảm này nhưng hôm nay Hách Liên Tử Mục lại bộc lộ rõ như vậy khiến tất thảy mọi người kể cả quản gia Hàn Phong đều rón rén nâng bước rời đi. Hách Liên Hãn thấy tình hình không ổn liền gọi cho đám Vương Mặc Bắc hỏi mới hay tin thì ra em trai mình đã biết trước chuyện đó rồi.
Trên lầu, trong phòng của mình.
Người ta hay nói mùa xuân là mùa để con cháu sum vầy lại thành một đại gia đình, nhưng mùa xuân lại là mùa mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-giuong-cai-len-giuong-hoa/3610871/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.