Trịnh Tương Hảo nhìn Niên Cầm Bách, đúng thật là một chàng trai tốt, khẩu thị tâm phi thôi mà.
Rõ ràng ngay từ khi biết Cao Dung và Niên An Dực bị Niên Thiệu Quý chèn ép là anh đã muốn đón họ về rồi, dù sao trước đó Cao Dung cũng từng nói qua lời xin lỗi với anh. Con người của Niên Cầm Bách là vậy, nhìn thì có vẻ khó gần nhưng thực chất thì là một chàng trai rất đáng yêu.
Hiển nhiên Trịnh Tương Hảo cũng đưa mắt nhìn Cao Dung và Niên An Dực, đúng lúc này bà ấy cũng lấy ra một chuỗi hạt, tuy rằng giá trị của nó không đáng là bao nhiêu, nhưng bà ấy vẫn muốn tặng cho cháu trai.
Khi bà ấy định đặt vào xe đẩy của cháu trai thì bà ấy cũng khựng lại, đưa mắt nhìn Trịnh Tương Hảo, đúng lúc đó cô cũng nhìn bà ấy. Đương nhiên Trịnh Tương Hảo không ngần ngại mà gật đầu, nhận được cái gật đầu từ cô thì Cao Dung mới dám đeo chuỗi hạt vào tay cho bé con, nhỏ giọng nói:
- Chúc cháu có một cuộc đời bình an… Bé con.
- Là Niên Mộc Dương ạ.
- Mộc Dương, cái tên rất hay.
[…]
Sau khi nói chuyện với nhau thì Niên Cầm Bách cũng nhìn sang Niên An Dực, nhàn nhạt nói:
- Công ty Bách Niên Hảo Hợp vẫn đang tuyển dụng, nếu muốn thì nộp hồ sơ vào.
Nói xong Niên Cầm Bách cũng đưa Trịnh Tương Hảo về nhà, lúc rời đi thì cô vẫn nhìn anh rồi phì cười. Tiếng cười của cô làm cho anh cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-giuong-cai-len-giuong-hoa/3610855/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.