Tám tháng trôi qua trong chớp nhoáng, đoàn bệnh viện của Đường Duy đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc. Trước khi chính thức kết thúc hoạt động giao lưu quốc tế, mọi người tề tựu đông đủ trong bữa tiệc chia tay đặt tại khách sạn lớn ở Đức.
Bên cạnh những khó khăn và vất vả mà họ phải căng mình suốt thời gian qua thì dự án hợp tác tiến triển thuận lợi đã góp phần xây dựng tình bạn hữu nghị giữa hai phái đoàn.
Ngày mai không cần dậy sớm, song những người ngâm mình trong phòng thí nghiệm ngày qua ngày đã muốn chết ngạt. Lần này không cần ai mời rượu, ngoại trừ những người dị ứng cồn thì tất cả đều uống hết ly này tới ly khác.
Trong tăng hai, Đường Duy lặng lẽ tách khỏi mọi người ngồi ở góc sô pha lướt điện thoại.
"Duy." Đồng nghiệp người Đức say mèm chào Đường Duy bằng tiếng Anh "bồi".
"Sao vậy?" Đường Duy tắt điện thoại.
"Tôi sẽ nhớ cậu đó, Duy." Đồng nghiệp dang hai tay về phía Đường Duy.
Anh đứng dậy ôm người nọ, cười nhẹ: "Tôi cũng vậy."
"Duy, cậu là người dịu dàng nhất mà tôi từng gặp." Đồng nghiệp vừa nói vừa vỗ lưng Đường Duy. "Cậu luôn quan tâm cảm xúc của người khác. Nhưng tôi nghĩ, chắc cậu phải mệt lắm."
"Duy à, tôi mong cậu có thể sống vui vẻ khi về nước."
"Nếu được, đừng quên tôi nhé."
Người nọ vốn là chúa nói nhiều, nay "rượu vào lời ra" nên dài dòng hơn hẳn. Dù sao cũng là một người đàn ông cao hơn mét tám, cứ dựa vào người Đường Duy thế này thì quả thật nặng chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-cham-cau/1061280/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.