Lúc này xuất phát, thu dọn nơi dừng chân Khánh Trần đã không còn làm một mình.
Tần Dĩ Dĩ ngay cả nơi dừng chân của mình bên kia đều không hỗ trợ, liền đến giúp hắn xếp lều vải, ghế nhỏ.
Thậm chí còn từ trong đống lửa trại bị dập tắt, giúp Khánh Trần tìm ra sáu cây thần khí châm lửa "Lôi Thần" .
Thiếu nữ đi tới trước mặt Khánh Trần, đem 'Lôi Thần' đã lau sạch sẽ đưa cho hắn rồi nói: "Các người đi nhờ xe, sẽ không làm vết thương ở chân nặng thêm."
Nói xong, thiếu nữ trở lại bên cạnh Tần Thành, thấp giọng hỏi: "Cha, nô bộc bình thường phải đền bao nhiêu tiền bồi thường hả?"
Ông lão Tần Thành tức giận liếc mắt trừng cô ta: "Con thành thật ở trong xe cho cha, bớt đi nói chuyện với người thiếu niên kia."
"Con không, " Tần Dĩ Dĩ nói xong liền nhảy vào thùng xe, căn bản không bị quản thúc.
Tính tình của thiếu nữ trên hoang dã đều dã, giống như một con mèo hoang nhỏ, tới tuổi rồi liền không nghe cha mẹ.
Tuy rằng bọn họ là người thành phố, nhưng mấy năm nay Tần Dĩ Dĩ đi theo cha mẹ lăn lộn trên hoang dã, trên cơ bản cũng học dã.
Tần Thành nhìn con gái phản bội rồi thở dài, sau đó nói với Tần Đồng: "Lát nữa con đi thùng xe, trông chừng em gái của con đừng để cho người ta chiếm tiện nghi. Lời con nói, con bé còn có thể nghe vào một chút, cha nói nó căn bản sẽ không nghe."
"Được rồi, " Tần Thành cũng thở dài theo.
Ngồi ở trên xe, Khánh Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dat-ten-cho-bong-dem/1682198/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.