"Suỵt!" Khánh Trần ra hiệu với Lý Đồng Vân.
Cô bé ngẩng đầu hoảng sợ nhìn về phía trần nhà của phòng khách, thân thể co rụt trong sô pha.
Dù rằng cô bé có trưởng thành sớm như thế nào, cũng rất ít gặp phải loại tình huống này.
Lần trước, ám ảnh của hai tên tội phạm xông vào nhà bọn họ còn chưa tan biến toàn bộ, lần này lại có tội phạm khác xuất hiện.
Lý Đồng Vân vô ý thức muốn dùng tay với lấy điều khiển từ xa tắt đi TV, nhưng Khánh Trần ngăn cản cô bé.
Sắc trời mùa thu tối đi rất nhanh, bọn họ đã mở đèn sớm.
Đám tội phạm lúc đến nhất định chú ý tới điểm này, cho nên làm bộ trong nhà không có người mới có thể gặp chuyện không may.
Khánh Trần vỗ vỗ bàn tay của cô bé, dùng hình dáng của miệng không phát ra tiếng động nói: "Không cần sợ, có anh đây."
Lý Đồng Vân lau nước mắt ở góc mắt, gật đầu.
Trong phòng tất cả đều tựa như đang tiếp tục bình thường, không có gì thay đổi.
Khánh Trần xoay người đi vào phòng bếp, hắn ý bảo Giang Tuyết tiếp tục làm cơm.
Hắn viết chữ trên giấy cho Giang Tuyết nhìn: "Tội phạm đã ở trên lầu, từ giờ trở đi tất cả mọi người phải giống như vừa rồi, giống như người bình thường. Trước tiên không nên bối rối, đối phương sẽ không nghĩ đến dì ngay ở dưới lầu."
Cả khu nhà có bốn tầng, 8 hộ dân, tội phạm dù sao vẫn không đến mức phát điên, đem cả khu nhà lục soát một lần.
Đợi cho Giang Tuyết kiên trì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dat-ten-cho-bong-dem/1682158/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.