Khánh Trần đứng ở trên sân mái, động cơ của xe bay phát ra tiếng động ầm ĩ.
Đột nhiên, nhìn về phương xa.
Giữa thành phố có một đường sắt nhẹ bắt ngang bầu trời, trong hàng cửa sổ dày đặc lộ ra ánh sáng trắng, như một con bạch mã.
Càng kỳ diệu hơn chính là, nó đang đi qua giữa những tòa cao ốc dày đặc.
Cũng không phải đi qua giữa cao ốc, mà là giữa những tòa cao ốc đó như được khoét ra một cái hang, đường sắt nhỏ dường như xuyên qua đường hầm, đi qua những tòa cao ốc.
Làm cho thành phố trở nên thần bí lên.
"Nếu có thể đi ra bất cứ lúc nào, vì sao còn muốn ở trong nhà tù số 18?" Khánh Trần đột nhiên hỏi.
"Bởi vì nhà tù thanh tịnh hơn ở đây? Đợi lát nữa em sẽ biết, " Lý Thúc Đồng cũng không có trực tiếp trả lời.
Đợi cho nhân viên phục vụ xoay người dẫn đường, Khánh Trần lại thấp giọng hỏi: "Hiện tại đã là một giờ đêm, nhà hàng còn hoạt động sao?"
Lý Thúc Đồng nhìn hắn một cái: "Sinh hoạt của thành phố không đêm tối này vừa mới bắt đầu thôi."
"Mọi người không cần ngủ sao? Ngày mai không cần đi làm à?" Khánh Trần nghi hoặc.
"Khánh thị trước đây phát hiện tác dụng đặc biệt của công nghệ kết nối thần kinh, có thể mô phỏng bước sóng thần kinh ngắn ngoài bộ não, đám người tiến vào giấc ngủ, mỗi ngày ngủ hai ba giờ là đủ rồi, " Lý Thúc Đồng nói.
"Loại công nghệ này không có di chứng sao?" Khánh Trần lại hỏi.
"Đương nhiên là có, "
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dat-ten-cho-bong-dem/1682149/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.