Lâm Tĩnh Nghi bồi hồi nhớ lại .
Hôm đó , thầy hiệu trưởng gọi cô lên phòng gặp ….
Lam Tĩnh Nghi một khuôn mặt tươi cười “ Thầy hiệu trưởng , thầy tìm em có chuyện gì không ?”
“ À , Chuyện là thế này . Có một học sinh vừa chuyển trường , muốn được xếp vào lớp của cô , cô xem….”
Lam Tĩnh Nghi nhíu mày , lớp cô học sinh đã quá tải so với những lớp khác . Chắc lại là một học sinh cá biệt , nên hiệu trưởng mới xếp vào lớp mình .
Lam Tĩnh Nghi có chút khó xử nói “ Thầy hiệu trưởng , không phải em không muốn , chỉ là , lớp em trước giờ rất nghịch phá , nay chúng mới ngoan ngoãn được đôi chút , tình hình học tập mới chuyển biến tốt đẹp được một chút.Nếu có học sinh mới vào , sợ sẽ ảnh hưởng đến lớp , vì thế…..” Ánh mắt của Lam Tĩnh Nghi bỗng bắt gặp đôi con ngươi đen láy , tiếng nói phút chốc ngưng bặt .
Phía sau , chổ hiệu trưởng đang ngồi , bỗng nhiên xuất hiện một khuôn mặt xa lạ . Lúc nãy , chỉ lo nói chuyện cùng thầy hiệu trưởng , nên cô không để ý tới . Một cậu học sinh chỉ khoảng 16 , 17 tuổi . Người mặc đồng phục màu xanh , vóc dáng thanh cao , mái tóc cắt ngắn gọn gàng . Làn da rất sáng , ngũ quan tinh xảo , quả là một thiếu niên như hoa như ngọc . Nhưng đôi mắt hẹp dài lại ánh lên vẽ đạm mạc , tuyệt vọng và cô đơn .
Nam hài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-thoat/180084/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.