“Sự tình đã đến mức độ này, sắp thành lại hỏng không đáng. Ngươi thân là người cầm lái, tự mình đi mạo hiểm, không sáng suốt!”
Gia Cát Trì chậm rãi đứng lên.
“Để ta đi cho. Ta và hắn gặp mặt qua, ta lại đi khai thông cũng không có gì, hắn muốn giết ta cũng không tất yếu chờ đến lần này, có cái gì cần làm, có thể nói cho ta.”
Hắn tự mình trải qua, tin tưởng Ngưu Hữu Đạo phán đoán, trước đó Ngưu Hữu Đạo nói hữu kinh vô hiểm, quả nhiên là hữu kinh vô hiểm, bây giờ Ngưu Hữu Đạo còn nói không có việc gì, hắn cảm thấy sẽ không có vấn đề gì.
Ngưu Hữu Đạo xua tay.
“Ta tự mình đi, cứ định như thế!”
Thấy hắn thái độ đã quyết, Lữ Vô Song không nói hai lời, xoay người đi ra.
Ngưu Hữu Đạo ngược lại nhìn Quản Phương Nghi nói: “Vương gia muốn đi tiền tuyến, bây giờ thân phận của Vương gia quan hệ đến toàn bộ Yên quốc, bên Tấn quốc sẽ không tiếc đại giá, ngươi chuẩn bị một chút, cùng Vương gia lên đường, phụ trách bảo hộ Vương gia, không được để Vương gia và Mông soái xuất hiện ngoài ý muốn.”
Quản Phương Nghi lo lắng.
“Cái này dễ nói, chỉ là ngươi tự mình đi gặp Ô Thường... Lữ Vô Song nói không sai, thật quá nguy hiểm.”
Ngưu Hữu Đạo: “Đừng nói nữa, ý ta đã quyết.” Quay đầu lại hỏi Gia Cát Trì.
“Thương tích của ngươi thế nào?”
Gia Cát Trì: “Thương thế không nhẹ, nhưng không tính quá nặng, không có gì đáng ngại. Đi gặp Ô Thường, ta tới càng thích hợp, lại bại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-quan/3566696/chuong-2264.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.