Bị lừa rồi! Trong nháy mắt Công Tôn Bố hoàn toàn không có cảm giác an toàn, hắn lắc mình rời đi, muốn trốn.
Cửa mật thất, Vân Cơ bỗng nhiên xuất hiện, hai người đối diện đụng vào nhau.
Ngay khi vừa đối mặt, Công Tôn Bố quá sợ hãi, chưa bao giờ hắn nghĩ rằng chênh lệch tu vi giữa mình và Vân Cơ lại xa đến thế, vừa hoa mắt, chưa hiểu chuyện gì đã bị bắt lại, bị áp tu vi xuống đẩy về.
“Ngồi đi!
Ngưu Hữu Đạo gật đầu ra hiệu.
Công Tôn Bố như cha mẹ chết, vốn dĩ hắn còn nghĩ cho dù mình không phải là đối thủ của bên này, cũng có thể tạo ra động tĩnh đánh nhau, làm cho người bên ngoài thấy, vì vậy bên này sẽ sợ ném chuột vỡ mình, như vậy hắn có khả năng đàm phán, nào ngờ rằng mình nghĩ nhiều quá rồi, đối mặt với vị Đạo Gia này, hắn hoàn toàn không có chỗ trống nào để phản kháng.
Làm sao để trốn được chứ, Viên Cương bước vào, hắn cũng đứng ở bên ngoài cửa, bước vào lạnh lùng nhìn chằm chằm Công Tôn Bố.
Thấy hắn không có phản ứng, Vân Cơ ra tay đè hắn lại, như vậy Công Tôn Bố mới ngồi xuống.
Ngưu Hữu Đạo khẽ hất cằm ra hiệu, Viên Cương đi lên, dùng bút mực trải ra trước mặt Công Tôn Bố.
Ngưu Hữu Đạo nói.
“Viết thư cho Ngũ Lương Sơn đi, nói lý do biến mất, ta sẽ cho ngươi thống khoái. Ta cũng muốn tiết kiệm thời gian, mà ngươi cũng có thể đi nhẹ nhàng.
Công Tôn Bố biết đối phương muốn cái gì, muốn hắn viết ra nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-quan/3566612/chuong-2180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.