Trong lòng Chu Thiên Vũ không khỏi mắng cha mắng mẹ. Y lo tên trước mắt xảy ra chuyện, đến lúc đó y sẽ nói không được rõ ràng.
Nhưng Ngưu Hữu Đạo đã kiên trì như vậy, mà Ngưu Hữu Đạo lại không phải thuộc hạ của y, cứ lấy mãi thân phận đốc tra, y cũng không thể miễn cưỡng, chỉ có thể dựa theo lời Ngưu Hữu Đạo nói, để lại một con phi cầm cỡ lớn cho ba người Ngưu Hữu Đạo.
Sau khi người của Yêu Hồ ti tiến vào sâu trong đầm lầy, ba người Ngưu Hữu Đạo cũng xuất phát, đi dạo trên không hoang trạch tử địa.
Đi vòng vo một hồi, từ trên không trung tìm được nơi cần tìm, Ngưu Hữu Đạo chỉ vị trí hạ xuống.
Sau khi rơi xuống một khu rừng, Tần Quan và Kha Định Kiệt nhanh chóng kiểm tra tình huống bên trong khu rừng.
Ngưu Hữu Đạo nhìn con phi cầm cỡ lớn bên cạnh. Hắn nhặt một cục đá, thi pháp tạo thành một cái lỗ bên trong viên đá, sau đó móc một mảnh giấy bên trong tay áo lấp vào cái lỗ, rồi chậm rãi bước đến một tảng đá dễ nhìn, ném hòn đá xuống dưới chân tảng đá, sau đó ung dung quay người trở về.
Chạng vạng tối, ba người Ngưu Hữu Đạo gặp mặt người của Yêu Hồ ti, cùng nhau trải qua một đêm.
Sau khi trời sáng, Ngưu Hữu Đạo vẫn hành động đơn độc như cũ, thỉnh thoảng xuất hiện thành viên tổ săn giết tuần sát trên không.
Khi bọn họ đang ở trên không, nghe được tiếng mắng chửi của thành viên săn giết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-quan/3565989/chuong-1557.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.