Vân Cơ không kìm được thở phào một hơi: “Vậy chúng ta thử xem có thể ra ngoài được không đi.”
Đúng lúc này một tiếng “ưm” yếu ớt mà lười biếng như có như không truyền đến, mặc dù âm thanh không lớn nhưng nơi này rất yên tĩnh nên mọi người vẫn nghe thấy rõ ràng.
Mọi người cùng quay đầu lại nhìn về phía cung điện dạng ống tròn, âm thanh dường như truyền ra từ đó, hình như là âm thanh của con người.
Nhưng mọi người gần như đều ở đây, không thiếu ai, Viên Cương chợt hỏi Viên Phương: “Triều Thắng Hoài đâu?”
Viên Phương sửng sốt một chút, chỉ về phía cung điện dạng ống tròn: “Ban nãy nhất thời tiện tay đặt hắn xuống rồi.”
Viên Cương: “Đi mang tới đây.”
Viên Phương gật đầu, lập tức bay xuống nóc nhà, lao thẳng đến cung điện tròn.
Nhưng vừa tới cửa cung điện tròn, Viên Phương đột nhiên dừng bước ở trước cửa, ngay sau đó, trong điện có chút ánh sáng màu bạc thẩm thấu mà ra, Viên Phương không biết đang nhìn thứ gì, chậm rãi lui ra sau, dường như không dám tiến vào.
Dị thường như vậy khiến Ngưu Hữu Đạo lách người đến đầu tiên, cảm đám đều bay tới, muốn xem thử rốt cuộc là gì.
Ngưu Hữu Đạo vừa rơi xuống bên cạnh Viên Phương, ánh mắt nhìn vào trong điện, cả người liền ngẩn ra.
Viên Cương chạy tới cuối cùng đến bên cạnh đám Quản Phương Nghi, chỉ nhìn một chút, ai nấy đều đứng cứng ngắc không nhúc nhích trước cửa ra vào.
Triều Thắng Hoài đang nằm một bên trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-quan/3565118/chuong-686.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.