Tiếng chuông điện thoại đánh thức cậu dậy. Chuyện đầu tiên làm là ôm đầu đau nhức. Hình như hôm qua cậu vừa bán thân?
Không phải hình như mà đúng là thế. Căn phòng xa lạ, áo quần xa lạ, vội vạch quần lên... đến cái quần lót cũng không phải hàng chợ cậu hay dùng 囧 Khổng Di nghệt mặt ra vài phút.
"Dậy rồi? Đầu đau không?", giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, bàn tay của người kia xoa nhẹ lên mái tóc rối bù của cậu.
Nghiêng đầu nhìn qua, cậu phát hiện ra mình đã ôm đùi người quen rồi. Hễ uống rượu lại chẳng nhớ gì cả, sao hôm qua có thể ngu muội mà ôm đùi anh ta nhỉ? Khổng Di cau mày. À, hôm qua ly rượu cao cấp đưa đến trước mặt cậu, không nhận cũng ngu lắm.
"Tôi trễ giờ làm... Anh nghĩ liệu sếp có trừ lương tôi không?", đáng thương nhìn Phong Triệu. Thành công khiến anh bật cười, ôm cậu vào lòng mà hôn nhẹ lên tóc cậu "sếp sẽ không trừ".
"Sao anh biết?!", Khổng Di tròn mắt không tin, vội ngẩn mặt lên khiến trán cụng trúng mũi anh. Phong Triệu vừa xoa mũi vừa hờn giận nói "vì tôi là sếp cậu!".
Trời má. Khổng Di nghĩ rằng bản thân nghe lầm.
"Tôi là tổng giám đốc của cậu"
Không nghe lầm. Đùi vàng là ông lớn, đồng nghiệp thành tổng giám đốc. Khổng Di mặt thộn lí nhí hỏi "sao đó giờ tôi không hề biết gì cả?..."
"Vì cậu đâu có hỏi", anh ung dung trả lời, vươn tay ôn nhu vuốt nhẹ tóc mái của cậu khiến cậu thụ sủng nhược kinh.
"Anh... Anh anh còn gì giấu diếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-tong-tai-lay-than-bao-dap/215692/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.