Đây là lần mang thai khủng hoảng nhất của Khổng Di, cậu cảm thấy bản thân muốn chết lên chết xuống rồi. Ban đầu thì thèm ăn đủ thứ trên trời dưới đất, khi mọi người nhẹ thở phào vì cậu có khẩu vị hơn thì ác mộng ập đến.
Khổng Di bị nghén. Ăn vào liền nôn ra. Tâm trạng cáu kỉnh. Cọc cằn lại cay nghiệt.
Trừ Phong Triệu cũng không ai dám tới gần Khổng Di.
"Bảo bối...", anh mang dĩa trái cây vào phòng, linh hoạt tránh né mấy thứ cậu ném tới.
"Anh đi khuất mắt tôi!", vung tay ném cái gối màu hường, cậu chướng mắt anh mà gào lên đuổi người.
Phong Triệu dở khóc dở cười, người có gan tiến lại gần Khổng Di đang mang thai lại chỉ có một mình anh nhưng người bị Khổng Di chướng mắt cũng là anh.
Đừng hỏi lý do vì sẽ khiến người ta chê cười.
Sau ba tháng cấm dục, anh nhịn không nổi khi phải làm đường tăng thanh tâm quả dục ăn chay, làm Liễu Hạ Huệ muốn nghẹn khi đồng giường cộng chẩm với lão bà, anh bất đắc dĩ 'mượn tay' cậu giải tỏa cơn cấm dục. Mượn đến nỗi tay cậu như muốn có vết chai, phồng rộp, mỏi nhừ.
Lần cuối cùng cậu chịu sờ anh là một ngày đẹp trời đầu tháng thứ tư.
"Con mẹ nhà anh! Còn bắt tôi sờ thì tôi bóp cho phế đấy! Khốn nạn! Càng nhìn càng chướng mắt mà!!! Sao tôi có thể theo anh chứ?!"
Đi trước là cày nghiệt thét lên, đi sau là nước mắt sinh lý chảy dài, nức nỡ như người bị quát mắng là cậu chứ không phải anh.
Phong Triệu vội xoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-tong-tai-lay-than-bao-dap/1165444/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.