Nuốt ngụm cháo cuối cùng, Khổng Di xoa xoa bụng mình, thẳng thừng ợ lên một tiếng khiến hộ sĩ bật cười.
"Cậu đáng yêu thật đấy, nào, uống nước ấm đi, tôi dọn chén rồi quay lại với cậu", cô gái này là do A Thước gọi đến chăm sóc cậu, Phong Triệu bận chuyện công ty còn A Thước cũng có lịch trình bận rộn.
Chỉ còn mình cậu vì bị tai nạn nên thành đứa rảnh rỗi...
"Chiều nay tôi ghé thăm cậu nhé, thèm ăn gì không để tôi đi mua cho"- Thi Thi gửi tin nhắn đến.
"Thèm thịt..."- chậm chạp nhắn tin lại. Khổng Di liếm mép "thịt Phong Triệu càng tốt".
Sờ băng vải trên đầu, cậu thật sự không hiểu tại sao cạnh bàn có thể cứng được như vậy.
Hai đứa phản diện kia tốt nhất nên cút về nước đi, giống như cách bà chị kia biến mất thì càng tốt, vào thẳng nhà thương điên không ai thương tiếc, ở ngoài xã hội chỉ giỏi tạo nghiệt thôi.
"Tiền lương chưa kịp nhận, thẻ ngân hàng chưa kịp cầm nóng tay, năm lần bị hại tạm nghỉ phép, bảy lần vào viện hay xuyên không... lão thiên gia thật sự không thuận mắt bản thân mình có tiền mà", khe khẽ thở dài.
Cầm phim ct não của Khổng Di lên xem, đảm bảo vết thương dần khép, không có di chấn gì lưu lại, bác sĩ nhẹ nhõm ngồi xuống ghế, day hai bên thái dương "may là cứu kịp...".
Nếu bác sĩ không phải trọng sinh giống Khổng Di, còn lâu hắn mới vớt mạng cậu lại được, híp mắt suy nghĩ về chuyện của Khổng Di, hình như lần đầu gặp cậu, hắn chỉ biết cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-tong-tai-lay-than-bao-dap/1165433/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.