"Anh đẹp trai ơi hẹn gặp lại", Minh Thiều hôn thật kêu lên hai má Khổng Di, cậu nhũn lòng không muốn buông đứa nhỏ.
"Khổng Di, đi thôi!", Phong Triệu ló đầu khỏi xe, anh khẽ thở dài nhìn cảnh hai người kia không nỡ rời xa nhau, trong đầu anh lóe lên suy nghĩ... khiến công ty xảy ra chuyện, anh chị sẽ không còn thời gian mà đi trăng mặt mỗi cuối tuần nữa.
Đứa nhỏ rời khỏi cái ôm của Khổng Di, bé thút thít "tạm biệt anh đẹp trai mà em thấy như tiễn biệt chia ly vậy... lần này bố mẹ đi về sẽ đem theo bác gái la sát... anh phải cẩn thận nha"
"Vì sao lại phải cẩn thận?", Khổng Di khó hiểu chỉnh lại tóc cho đứa nhỏ.
"Vì bà ta dường như có thể xuyên thấu con người, tâm can lạnh lẽo, tính cách lãnh đạm, hành xử vô tình! Đặc biệt hơn là nhà bác gái sẽ ở sát nhà chú già..."
Đứa nhỏ lo lắng cho cậu! vẻ vui mừng tràn đầy trên mặt Khổng Di, cực kì rạng rỡ khiến Minh Thiều, mấy tuổi đầu có thể bày ra vẻ mặt dại khờ. Phong Triệu túm Khổng Di xác đi, để lại đứa nhỏ quyến luyến quyến luyến bên bậc thềm trước cửa.
[...]
Trên đường đến công ty, Khổng Di có đôi khi suy tư về người nhà của Phong Triệu. Cậu chuyển tầm mắt lên khuôn mặt góc nghiêng của anh, xương hàm kia, sống mũi kìa, đôi mắt sắc bén nữa... chưa kể cơ thể săn chắc có cả cơ bụng... Người nhà của ổng có phải cũng cường giống như vậy không?
"Suy nghĩ điều gì?", Phong Triệu liếc nhìn Khổng Di đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-tong-tai-lay-than-bao-dap/1165423/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.