Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Đầu óc tôi bỗng chốc rối lên, nhìn những người bên dưới đang dõi mắt theo tôi, chờ tôi nói gì đó, tôi chỉ biết tận lực lườm xuống không thốt ra lời nào. Ngẫm xem có nên rời ngay đi hay không, khả năng còn có chuyển biến tốt, người khác sẽ cho rằng chắc tôi đột nhiên dở chứng đau bụng.
Dường như trong tích tắc đã bị vạch trần, tôi bị áp lực lo lắng mà phản xạ theo quán tính, đột nhiên miệng lại thốt ra một câu:
“Không ra cái trò trống gì cả! Cút hết cho ta!”
Tôi đã cố sức mà gằn giọng thốt ra, thanh âm cực kỳ khàn cùng khó nghe, quả thực giống như không phải do con người phát ra.
Tất cả mọi người nhìn tôi, trợn mắt há hốc mồm, Tiểu Hoa cũng mắt chữ o mồm chữ a, rõ ràng không biết là hắn đang rơi vào trạng thái nào nữa.
Toàn bộ hội trường yên lặng một lúc lâu, bầu không khí lúc đó vô cùng vô cùng xấu hổ, Tiểu Hoa cuối cùng mới miễn cưỡng lên tiếng:
“Các người không nghe Tam Gia nói gì sao? Hay còn muốn Tam Gia lặp lại lần nữa?”
Những người này đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều như được thả lỏng, rõ ràng cảm thấy vô cùng kỳ quái, nhưng vẫn chuẩn bị rời đi.
Trong lòng tôi thực muốn tát mình một cái, thầm nói chuyện đã không được, tôi lại còn phá thêm ra, chuẩn bị thời gian dài như vậy tất cả đều bị tôi làm cho hỏng bét, con mẹ nó chứ tôi thực là thằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2948539/quyen-8-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.