Trong lúc đó tôi và Tiểu Hoa lại đặc biệt ăn ý, có lẽ là vì bối cảnh thực rất giống nhau, hoặc là giữa Giải gia và Ngô gia có một mối ràng buộc không thể giải thích, cho nên cảm giác lúc này trong tôi không phải là ngượng ngùng hay tẻ nhạt. Ngược lại, tôi có thể hiểu được cảm giác hiện tại của hắn, cho nên cũng lẳng lặng ngồi xuống.
Dưới ánh tịch dương gió đã mang theo chút hơi lạnh, nơi đây hoàn toàn là một thế giới khác, bạn chỉ có thể ngồi tại đây mới có khả năng lý giải được, không có đường đi xuống, cũng chẳng có đường dẫn tới những nơi khác, xung quanh chỉ có vách đá vây quanh, mà hai bên đều là vực sâu vạn trượng, sương mù dưới chân thong thả ngưng tụ, tôi ngồi trên ngọn núi cô độc cao trăm thước trông về xa xa bốn phía, nơi đó cũng chỉ có từng ngọn từng ngọn núi lẻ loi liên tiếp hiện ra. Đột nhiên lại như rơi vào ảo giác, bản thân giống như một tiên nhân, chỉ cần nhón chân là có thể từ đỉnh núi này bay lên, chân đạp lên biển mây, vượt lên trên nghìn trùng cô sơn, phiêu tới trên đỉnh tuyết sơn nơi xa kia.
Nhất thời tôi cũng hiểu được vì sao người xưa lại muốn tu tiên, trong thời kỳ đó, bọn họ trèo lên trên đỉnh núi này, nhìn thấy cảnh sắc trước mắt như chốn bồng lai huyền hoặc, quả thật sẵn lòng chặt đứt sợi dây duy nhất kia, để bản thân được chết trên vách núi chót vót này.
Đêm hôm đó không ai nói chuyện gì, thời gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2948475/quyen-7-chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.