Tuy là tôi không thể xác định chúng có hoàn toàn giống nhau không ,nhưng về màu sắc và những điêu khắc trên thân cũng có ít nhiều tương đồng. Tôi tin rằng cho dù không phải giống thì cũng nhất định là cùng một loại.
Tôi từng nghi ngờ nó có phải là quỷ tỉ như trong sách lụa của Lỗ Thương Vương nhắc tới, trước cửa thanh đồng, Muộn Du Bình cầm nó không phải chỉ để trưng bày, thứ đó chắc chắn phải có tác dụng đặc biệt. Không tưởng được là ở đây có thể nhìn thấy một vật tương tự thế.
Khỉ thật, tôi thầm nhủ, thật sự vội vàng không bằng đúng lúc, nghĩ thế tôi liền nháy mắt cho Bàn Tử, anh ta cúi đầu, tôi nói nhỏ vào tai anh ta: “Mau đi hỏi xem chủ nhân của vật này là ai?”
Bàn Tử gật đầu, Hoắc lão bà bà bên cạnh thái độ vẫn âm trầm, nhấm một ngụm trà, nói: “Không cần hỏi, nếu chủ của nó đã không muốn người khác biết thì có đi hỏi cũng không ra đâu.”
“Ai da, lão bà bà ngài coi thường người khác quá.” Bàn Tử nói: “Bàn gia tôi tuy không phải khách quen của Tân Nguyệt này, nhưng nói thế nào thì ở thành Bắc Kinh cũng là người có máu mặt, tôi nói ngài hay, không phải Bàn gia tôi khoe khoang, tôi muốn hỏi thăm ai, thì không có chuyện không hỏi thăm được.”
Lão bà bà không thèm quay đầu lại: “Ông chủ này là người có địa vị cao trong vương triều Mãn Thanh, mấy trăm năm, truyền biết bao đời, tới bây giờ cũng không để lọt chuyện gì, nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2948424/quyen-7-chuong-5-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.