Bỗng thấy trên vai có cảm giác bất thường, chỗ vừa rồi bị Muộn Du Bình giữ lại đầy những huyết. Bên kia Bàn Tử thét lên một tiếng thảm thiết, không phải là kiểu chiếm thế thượng phong mà là tiếng gầm khi bị rơi vào đường cùng, nghe mà hồn bay phác tán.
Tuy rằng tôi không nhìn thấy cái gì, nhưng có thể tưởng tượng được bốn phía đang diễn ra hoạt cảnh thế nào. Những bóng người trong vách đá khẳng định đang bao vây quanh ba bọn tôi.
Nhớ lại những dòng chữ trên mặt đất kia có viết: mười sáu, bảy, mười, bốn tổng cộng là ba mươi bảy. Vừa rồi hai con đã bị chết cháy, vậy chúng tôi phải đối mặt với ít nhất là ba mươi lăm con nữa.
Tôi nhìn không thấy tình hình xung quanh, chẳng biết Bàn Tử có bị thương không nên cũng không lo lắng nhiều, trong lúc đó cũng không có nhiều tinh lực để suy nghĩ lung tung nữa, nắm chặt gậy sắt, tập trung toàn lực chú ý vào hai bên tai.
Bàn Tử cách chúng tôi rất xa, khả năng còn bị ngăn trở, bên cạnh anh ta không có ai, chắc khó mà nhẫn nhịn được, tiếng hô hấp vô cùng nặng nề, nhưng đồng thời lại rất nhỏ, dường như phải ghìm chặt phổi của mình, tôi thầm nhủ giờ mình phải đi tìm anh ta.
Không mất bao nhiêu thời gian, đột nhiên chỗ Bàn Tử vang lên một tiếng ầm ầm, nghe thấy như anh ta bật dậy, suýt xoa một tiếng đau đớn, sau đó hét to:” cái con mợ! Khai đao!”
Hô xong tiếng đó, không biết là anh ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2948390/quyen-6-chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.