Editor: EarlPanda —-Hết hàng tồn rồi giờ phải tự thân vận động, tự công tự thụ thế này (¬_¬) Mayđược cái chương tâm linh tương thông, đồng cảm vãi nên gõ một lèo 3tiếng là xong à~ ヽ(´ー`)ノ..*****..
Định Chủ Trác Mã muốn gặp tôi á?
Tôi nhìn Trát Tây ngơ ngác chẳng hiểu gì cả, bởi lẽ tôi với cụ bà kia đã nói chuyện với nhau được câu nào đâu, cũng chưa hề giao lưu tiếp xúc gì cả. Thậm chí tôi cũng chả mấy khi nhìn thấy bà, sao tự dưng bà ấylại muốn gặp tôi được?
Thế nhưng vẻ mặt của Trát Tây rất nghiêm túc, bừng bừng khí thế không cho phép một lời phản đối nào, cứ như thể bà nội cậu ta muốn gặp anh,anh mà dám không đi gặp thì chính là tội chết vậy. Cậu ta nhìn tôi cóchút quái quái, rồi khẽ nói: “Xin anh hãy đi theo tôi, có chuyện rấtquan trọng.”
Tôi ngẩn ra một chút, nhìn vẻ mặt của cậu ta mà cảm thấy không thểnào cự tuyệt nổi, cuối cùng không còn cách nào khác, tôi đành gật đầu,đứng lên. Cậu ta liền quay người, ý bảo tôi đi theo cậu ta.
Nơi Định Chủ Trác Mã nghỉ ngơi cách nơi ở của chúng tôi rất xa, cáchnguyên một bãi đậu xe, chắc là chê bọn tôi ầm ĩ quá đây mà. Tôi đi chừng hai trăm mét mới đến được chỗ đống lửa trại của bọn họ. Tôi thấy ĐịnhChủ Trác Mã và cô con dâu vẫn chưa đi ngủ, bọn họ đang ngồi bên đốnglửa, trên mặt đất trải một tấm chăn chiên rất dày, lửa cháy rất vượng.Ngoài hai người họ còn có một người nữa cũng đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2948093/quyen-5-chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.