Tôi nghe mà trợn mắt há mồm. Mới đây thấy tên địa điểm này được nhắc đến trong sổ tay của Văn Cẩm, mà sao giờ bọn họ cũng sắp tới đó rồi. Trong chốc lát tôi không kịp phản ứng gì. Hơnnữa bọn họ chắc hẳn chưa từng đọc được quyển sổ tay của Văn Cẩm đâu, vậy cớ sao lại biết đến sự tồn tại của nơi này chứ?
“Sao thế?” Anh chàng người Caucasus thấy vẻ mặt tôi kỳ quái, bèn hỏi thăm: “Sao tự nhiên mặt mũi trắng bệch ra thế kia?”
“Không có gì. Mới rồi bị dọa đó mà.” Tôilập tức che đậy một câu, rồi làm bộ như lạ lùng lắm, vừa bám theo anh ta vừa hỏi: “Tháp Mộc Đà là chỗ nào? Các anh tới đó làm gì thế?”
“Tháp Mộc Đà hả? Cái này nói ra dài lắm,” Anh chàng Caucasus nhìn nhìn A Ninh đi phía trước một chút rồi nhỏgiọng bảo tôi: “Để lát nữa tôi kể cho nghe. Chúng ta đi xem xem hai vịTiểu ca kia mang từ trong ấy ra thứ gì trước đã.”
Tôi thấy ánh mắt anh ta nhìn tôi, hìnhnhư A Ninh không cho anh ta kể những chuyện này thì phải. Thế là tôicũng ngầm hiểu trong lòng, cũng không gặng hỏi nữa.
Người trong khu tập kết cứ chạy qua chạylại báo tin cho nhau, mấy người đang say giấc nồng trong túi ngủ đều bịđánh thức dậy. Chúng tôi đành phải cẩn thận luồn lách qua đám túi ngủngọ nguậy, đi một mạch theo nhóm A Ninh.
Cả khu tập kết thật là lớn, bao trọn cả cái bãi tập trung xe Land Rover1 ở ven đường nữa. Phía sau còn có một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2948089/quyen-5-chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.