Editor: Earl Panda
Beta: Tiểu Điệp
********
Tôi với lão Dương nghe hắn nói thế, liềnđồng thanh hỏi xem hắn nghĩra gì rồi. Hắn gãi đầu gãi tai, bảo: “Tôi chỉ đoán đại khái vậy thôi. Có khả năng ngọn đồng thụ này không phải làđiểm mấu chốt, những khe rãnh trên mặt cây này có thể là dùng để tậptrung nước lại, ví như nước mưa, máu hoặc sương đêm gì đó.”
Lão Dương liền hỏi hắn: “Có phải là giống như ngày xưa người ta gom sương đêm lại để pha trà dâng lên vua không?Thế thì nói làm gì? Toàn là nước không nguồn gốc(*) cả.”
(*) nguyênlà “vô căn thủy”: hay còn gọi là thiên thủy, ám chỉ những loại nước rơitừ trên trời xuống như mưa, tuyết, sương, vân vân.
Trợ lý Lương lấy cây bút máy cạo ra mộtít vết cặn màu đen trong rãnh. Đã trải qua hàng nghìn năm, không biếtliệu những vết cặn này có phải chính là máu của tổ tiên đã khô cứng lạikhông, hay chỉ là nước mưa lắng đọng. Hắn nhìn mấy nhánh cây, nói: “Cậutrông, phía dưới những cành cây này có cái gì đó trông như lưỡi lê lấymáu, thông với giữa con rắn hai thân, hẳn là nhánh cây này có công dụnggì đó với đàn tế thờ. Khả năng là nó có liên quan đến huyết tế.”
Tôi không hiểu lắm, nên trợ lý Lương đành nói rõ hơn về những khe rãnh này vì sao lại có liên quan đến huyết tế,và cách thức tiến hành huyết tế.
Trợ lý Lương nói, thời Tây Chu, lễ hiếntế tuy không tàn bạo bằng thời nhà Thương, nhưng việc hiến tế người sống là khó tránh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2947859/quyen-3-chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.