Editor: Dứa
Beta: Tiểu Điệp
Tôi chợt thấy căng thằng, nhớ tới mấyngười kia, từ khi bọn tôi ngã xuống thác nước vẫn không thấy tin tức gì của họ, chẳng lẽ là họ đã tới được đây rồi? Thế cũng không đúng, HỏaLong trận bên ngoài còn lâu mới tắt, mộ thất cũng đã sập, họ hẳn chưathể đến nơi này được. Thứ hai, nếu họ muốn đi lên thì phải có gì đó đểchiếu sáng, đuốc thì đã tắt rồi, phía dưới lại không thấy ánh đèn pin,họ làm sao mà lên được.
Thế thì thứ đang tiến đến là cái gì?
Tôi nghĩ tới đó mà toàn thân đổ mồhôi lạnh. Chúng tôi đang cách mặt đất hơn mười mét, không gian di chuyển hạn hẹp, không tiện cử động mạnh, giờ mà gặp chuyện bất ngờ, thật lòngtôi cũng không biết phải ứng phó làm sao.
Lão Dương ném cho tôi một ánh mắt, ý bảo tiên hạ thủ vi cường (ra tay trước thì chiếm được lợi thế),chúng ta xuống đó trước xem sao. Tôi khoát tay ý bảo cậu ta bình tĩnh,bây giờ địch trong tối, ta ngoài sáng, không thể manh động. Nếu thực sựlà đám người kia mò lên, giờ chúng tôi mà xuống ắt không tránh khỏi mộttrận ác chiến, súng đạn không có mắt, khoảng cách gần như vậy chắc chắnsẽ lưỡng bại câu thương (cả hai bên đều chịu thiệt).
Nghĩ vậy, tôi bỗng nảy ra một kếhoạch, lập tức cởi dây lưng, buộc bó đuốc vào một nhánh cây gần đó, cònmình cùng lão Dương và trợ lý Lương nấp vào một chỗ ánh sáng không chiếu tới được.
Mấy người phía dưới nhìn lên chỗchúng tôi chỉ có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2947852/quyen-3-chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.