Editor: Nhôm
Beta: Thanh Du
*****
Chúng tôi đang tán gẫu hăng say, hắn nóinhững câu không đầu không đuôi, giọng địa phương đặc sệt, mọi người nghe đều không hiểu. Lão Dương nghe vậy mới “A” một tiếng, hỏi: “A Đáp lànơi nào?”
Lão nhân kia thấy chúng tôi có vẻ khônghiểu, liền thay đổi giọng từ tiếng địa phương sang tiếng phổ thông hỏi:“Ý của tôi là hai vị muốn đến nơi nào để buôn bán? Có phải đến lấy hàngthổ sản hay không?”
Tôi còn chẳng biết cái gì gọi là hàng thổ sản, hơn nữa người ở phía Nam tính tình lãnh đạm, ngoại trừ mấy thằngcha chào hàng thì không có mấy người lại tùy tiện bắt chuyện với kháchqua đường. Nhất thời không biết đáp thế nào, cũng may có lão Dương nhanh trí, học theo điệu bộ của lão già kia, nói: “Tôi, chúng tôi tới đây dulịch, không có hứng thú với thổ sản. Ông là người bán hàng thổ sản phảikhông?”
Lão già kia cười ha hả, khoát tay vớichúng tôi, trở về chỗ ngồi của mình. Hai người chúng tôi ù ù cạc cạc,chẳng hiểu chuyện gì, chợt nghe lão già ấy nhẹ giọng nói với mấy ngườingồi cùng bàn: “Không sao đâu, hai đứa ngồi kia là thanh đầu thượngcương, ha ha, ta mắng chúng nó cũng không hiểu, không cần ra tay.”
Lão Dươngnghe xong mặt liền biến sắc, hạ giọng bảo tôi mau đi. Tôi thấy khó hiểu, nhưng lại thấy vẻ mặt lão rất căng thẳng, đành bỏ lại mười đồng rồi bỏđi với hắn. Tới một ngã rẽ, tôi vội hỏi lão Dương: “Sao lại phải đi?Rượu còn chưa uống hết một nửa.”
Lão lén lút nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2947810/quyen-3-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.