Editor: Thanh Du
*****
Phía trước, cách mặt tôi chưa đầy mộtgang tay rõ ràng là một gương mặt người trắng bệch, da mặt không biết đã ngâm trong nước biển bao nhiêu năm mà bị gột đến trong suốt. Càng ghêrợn hơn là cặp mắt ma quái không tròng, màu đen trên đồng tử gần như lấp đầy cả hố mắt, thoạt nhìn trông không khác gì một cái xác đã rữa bị móc đi đôi mắt.
Tôi sợ đến gần như phát điên, hét lớn một tiếng, vội đẩy nó ra, cắm đầu chạy trối chết, trong đầu chỉ còn hiệnlên duy nhất một chữ: trốn. Có điều hành lang chật hẹp kia rất khó chohai người cùng đi, tôi bị kẹt lại ở chỗ Muộn Du Bình, không tài nào nhúc nhích. Tôi thấy chen không nổi, mới túm lấy tay hắn, hét to: “Quỷ! Cóquỷ nước!” Hắn liền bịt miệng tôi lại, khẽ hỏi: “Yên nào! Quỷ nước ởđâu?”
Tôi quay lại chỉ loạn xạ về phía sau: “Ngay đằng sau ấy, kia kìa…
Nói chưa hết câu tôi đã khựng lại, “a”một tiếng, chỉ thấy sau lưng tôi chẳng có gì cả. Không có mặt người,không có tóc, thậm chí một vệt nước đọng cũng không có. Tay tôi gần nhưchỉ thẳng vào mặt Bàn Tử, khiến hắn ngơ ra chẳng hiểu gì, liền đó gàolên: “Tiên sư nó, cậu mới là quỷ nước ấy.”
Tôi ngớngười, vội ngoảnh đầu lại, ngó đông ngó tây một hồi vẫn chẳng thấy gì.Chuyện này thật vô lý, cảm giác ban nãy rất chân thật, không thể là ảogiác được, chẳng lẽ tâm lý tôi có vấn đề với cái cổ mộ này? Tim tôi vẫncòn đập dữ dội, trong đầu lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2947787/quyen-2-chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.