Editor: Biển
Beta: Thanh Du
~oOo~
Chuyện này thật sự là vô cùng hy hữu, dùlà bánh tông đi nữa hắn cũng chỉ mới gặp qua loại biết chạy biết nhảychứ chưa từng được thấy loại bánh tông biết cười. Trương Khởi Linh cảmthấy hơi căng thẳng, vội lui lại một bước, cả người căng lên chuẩn bịứng phó với hành động tiếp theo của nó. Thật không ngờ bàn tay đang chỉlên trên của cái xác khô kia bất ngờ cử động, chuyển hướng sang chỉ vềphía đông, đồng thời cả gian phòng bỗng chốc tối sầm lại, mấy viên dạminh châu trên trần không hiểu vì sao tắt ngúm trong nháy mắt.
Lúc cả bọn vào đây, vì tiết kiệm pin nênđã tắt hết đèn đi, lúc này tất cả đều sợ hãi hét lên. Trương Khởi Linhphát hiện căn phòng dù tối lại nhưng vẫn chưa đến nỗi tối đen như mực,vội ngẩng nhìn lên mới thấy bốn viên Dạ minh châu gần các góc tường nhất vẫn chưa tắt, trông như ánh đèn hiu hắt ở ngã tư đường trong đêm tốimịt mùng, chỉ chiếu sáng được một vùng nhỏ xung quanh. Lúc này lại nghegiọng nói run run của Lý Tứ Địa truyền lại từ bên cạnh: “Trên tường có…có … khuôn mặt!”
Trương Khởi Linh giật bắn người, quaynhìn sang mới thấy bức tường gạch vàng phía đông được viên dạ minh châuchiếu sáng mờ mờ tạo nên những đường nét kỳ lạ, bỗng dưng hiện ra mộtkhuôn mặt người thật lớn trắng bệch.
Trương Khởi Linh biết đây lại là một tròlừa bịp khác, chán nản nhảy xuống đài đá, tiến đến đứng trước bức tườnggạch phía đông xem xét, hóa ra trên tường quả thực có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2947774/quyen-2-chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.