Người thợ thủ công chế tác hổ phù cho Lý Ẩn là người tài ba, lại có thêm bản vẽ vô cùng chi tiết của Đào Hoa nên hổ phù giả chế tác được trông hệt như thật.
Lý Ẩn sung sướng cầm hổ phù trên tay: “Hay thật, nhìn không khác gì đồ thật luôn này.”
Đào Hoa lắc đầu: “Hổ phù trông vẫn còn mới quá.” Nàng nói hết câu rồi đi đến chỗ thợ thủ công bảo y tạo thêm vài dấu mòn và vết trầy trên mặt hổ phù. Sau khi Đào hoa vừa lòng rồi hai người mới lấy hổ phù, lên xe ngựa về phủ.
Lúc lên xe, Lý Ẩn đã ôm Đào Hoa rồi bảo: “Nếu kế này thành, công lớn nhất ắt thuộc về nương tử.”
Đào Hoa nghe chàng gọi nàng giữa thanh thiên bạch nhật như này thì gượng chín cả mặt, đưa tay đẩy Lý Ẩn, “Ta còn chưa có gả cho chàng đâu đấy.”
Mà lần này Lý Ẩn cũng không cãi lại, chàng trầm ngâm một chốc rồi mới nói: “Ta đã có hổ phù này rồi, ít ngày nữa sẽ phải về Linh Châu chờ tên nội quan kia đến lấy phù. Chờ giải quyết xong mấy chuyện vặt vãnh ở đấy rồi, hai chúng ta thành thân đi thôi. Đến lúc đấy……..” Lý Ẩn thở dài rồi tiếp lời: “Đến lúc đó nàng có bảo ta chờ bao lâu ta cũng cam lòng.”
Đào Hoa nghe thế, bật cười, nàng dựa vào vai chàng ừ nhỏ một tiếng xem như đồng ý.
Lý Ẩn thấy nàng bằng lòng thì an tâm hơn nhiều, “Đất bắc xa kinh thành, lúc về ta nhất định sẽ viết thư gửi Đào đại nhân ngay. Hai chúng ta thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-ly/457357/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.