Edit: Heo con
“Nhớ nhung là một loại cảm xúc thật khó nói, như có như không. Lặng lẽ không tiếng động, thường xuất hiện vào những đêm khuye. Chớp mắt đã nhấn chìm em trong cô đơn. Em không có sức để chống đối lại. Những đêm về, nhớ anh đến không thể thở…”
Rất nhiều năm về trước, từng có một người con gái chép lời bài hát này rồi đặt bên bát canh gà nóng hổi. Lúc đó, Liễu Phỉ đang ở Pháp học thiết kế trang sức, còn anh đang bước đầu gây dựng sự nghiệp, có một hạng mục đầu tư ở Mexico khiến anh ngày nào cũng phải làm việc đến nửa đêm trong suốt nửa tháng trời.
Cả ngày chủ nhật, anh và kỹ sư bận rộn làm việc, khi anh từ văn phòng trở về nhà đã quá nửa đêm. Phòng khách vốn luôn tối đen hôm đó lại có chút ánh sáng nhu hòa. Quần áo bị anh vứt lung tung đã được giặt, phơi ở ban công. Chăn đệm được thay mới, lọ hoa dành dành trong phòng khách tỏa hương dưới ánh trăng, mùi hương tràn ngập căn phòng. Trên bàn còn có một cái bình giữ nhiệt, mở ra, mùi canh gà thơm ngát tản ra, vẫn còn ấm nóng. Ở dưới bình giữ nhiệt là một tờ giấy không kí tên.
Liễu Phỉ đến đây rồi lại đi. Không quấy rầy công việc của anh, chỉ là lẳng lặng tới rồi lẳng lặng đi.
Sau đó, anh gọi điện cho Liễu Phỉ, hỏi cô nếu đã đến sao không tới công ty gặp anh. Bên kia, Liễu Phỉ dịu dàng nói chỉ là muốn tới gặp thôi. Liễu Phỉ vẫn là sinh viên, ngoài chủ nhật cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-hoa-yeu-yeu/48729/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.