Sau đó Thư Uyển uyển chuyển từ chối lời mời của Lý Thừa Dương.
Mặc dù chuyên ngành hiện tại của cô là quốc họa nhưng cô luôn muốn thử sức với chuyên ngành vẽ tranh sơn dầu, trong tương lai còn muốn sang Pháp để học cao hơn.
Bây giờ cô không muốn vái ông làm thầy, cô cảm thấy rằng nếu vào xong mà không toàn tâm học tập những y bát mà ông truyền lại thì sẽ phụ tấm lòng của ông, cô không muốn như vậy.
Sau khi Lý Thừa Dương nghe lý do từ chối của Thư Uyển xong thì ông cũng không hề để bụng, trái lại còn cười: “Còn trẻ tốt thật đấy! Có chính kiến, có cơ hội đi thực tiễn. Nếu cháu muốn học vẽ tranh sơn dầu ở nước ngoài thì hãy mạnh dạn mà đi, nhưng nếu một ngày nào đó cháu muốn quay lại thì chỉ cần ông còn dạy nổi, thì vị trí học trò chỗ ông sẽ luôn dành cho cháu.”
Thư Uyển nghe thấy những lời này thì hốc mắt vô thức chua xót.
Cô nhìn Lý Thừa Dương tóc đã bạc trước mặt, đột nhiên cảm thấy năm đó Hạ Thu Nhã rất may mắn, vì khi bà học vẽ đã gặp được một người thầy tốt là ông đây.
Lúc Thư Uyển và Giang Yến rời khỏi bữa tiệc đã là chín giờ tối.
Có lẽ vì hôm nay là ngày cuối cùng của tháng mười hai nên bên ngoài có rất nhiều xe cộ đang qua lại, rất ồn ào và rất náo nhiệt.
Người con gái dựa vào cửa sổ xe im lặng nhìn ánh đèn bên ngoài.
Giang Yến lái xe, quay đầu nhìn thoáng qua cô: “Giờ vẫn còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-hoa-hong-tong-xuan-hoa/5266288/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.