Mùi nước hoa, của cô gái, khác?
Giang Yến ngớ ra, mất hai giây ngẫm nghĩ mới hiểu ra.
Cô lại diễn trò với anh.
Giang Yến bật cười, nhấc chân bước thêm một bước tới gần cô hơn, nhướng mày hỏi cô: “Hay em ngửi lại thử xem? Xem có ngửi ra là của cô nào không đi?”
Thư Uyển lại hít hít mũi.
“Ngửi ra không?”
Người con gái chậm rì lắc đầu.
“Để anh chỉ em một cách, bảo đảm ngửi ra được.”
“Cách gì ạ?”
Giang Yến không đáp, đôi mắt anh lấp ló ý đồ gian trá, anh chợt giơ tay ra kéo mạnh cô vào lòng mình.
Cơ thể Thư Uyển bất chợt nghiêng về trước, trong lúc đang ngơ ngơ bị anh kéo một cái khiến cô dụi thẳng đầu vào lòng anh.
Nhưng không hề thấy đau, song cô vẫn chưa kịp phản ứng lại thì Giang Yến đã cầm hai tay cô vòng qua eo anh.
“Ôm lấy anh ngửi đi, anh nghĩ em sẽ ngửi ra được là mùi của cô nào đó.” Giang Yến thủ thỉ, trong giọng nói thấm đượm ý cười.
Thư Uyển ôm eo anh, trong khoang mũi tràn ngập mùi hương thuộc về anh, nhưng trên áo của anh có lẫn một chút hương nước hoa Un Jardin sur le Toit của Hermès mà sáng nay cô bất cẩn làm đổ.
Thư Uyển bật cười, cô vùi vào lòng anh nhỏ nhẹ đáp: “Ừm, của em.”
Tựa như đang nói về nước hoa, lại như đang nói về anh.
Giang Yến cụp mắt nhìn người con gái trong lòng mình, yêu chiều v**t v* mái tóc cô.
Hai người ôm nhau một lúc, lát sau Thư Uyển ngẩng đầu lên nhìn anh, tựa cằm vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-hoa-hong-tong-xuan-hoa/5266286/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.